Tháng đầu tiên…
TTO - Đã đến lúc phải đóng tiền ăn cho mẹ chồng rồi. Chẳng biết phải đóng bao nhiêu. Hỏi các chị trong công ty, mỗi bà một ý. Kinh tế mỗi nhà một khác nên cái khoản tế nhị ấy mỗi người một ý riêng thôi.
Bọn con gái chưa chồng đương nhiên cũng như mình dạo nọ. Đi làm có bao nhiêu thì đắp vào thân, biếu bố mẹ đẻ được bao nhiêu thì biếu, có hỏi thì chúng nó biết trả lời mình ra sao.
- Tao bảo này, vợ chồng mày nghèo, chỉ ăn có một bữa ở nhà, lại đi làm cả ngày, tối về có tí thì đi ngủ. Tính ra có mấy tiếng ở nhà. Chắc mỗi đứa năm trăm!
- Mà có khi chúng nó còn chẳng buồn bật đèn ấy chứ, giảm trừ được khoản tiền điện, ba trăm thôi, em ạ!
- Ừ, đứa nào da đen là đều ngại bật đèn cả!
- Ha... ha... ha...
Mấy bà chị tệ bạc luôn biến mọi câu chuyện về một vấn đề mà… tất cả chúng ta đều hiểu. Tự dưng cả hội đồng cố vấn cười ha hả vì vấn đề không thắp đèn.
- Thế thắp đèn ngủ thì nộp bao nhiêu các bà ơi? Các bà bậy bạ quá, để cho mấy đứa kia chúng nó còn lấy chồng chứ.
- Ôi trời, bọn này bây giờ khôn lắm, không tồ như chúng tao ngày xưa đâu.
- Ha... ha... ha...
Sau hai ngày tham khảo ý kiến bạn bè, cô dì chú bác...
- Anh đưa tiền cho mẹ nhé!
- Thôi, em đưa đi.
- Anh buôn cươi nhỉ, anh la con trai mẹ cơ mà. Em ngại lắm. Sao việc gì động đến tiền anh đều đùn cho em thế?
- Em đưa đi (chàng kéo dài giọng ra điều khó chịu.
Chàng vẫn luôn là thế, cái gì ngại là trốn tiệt).
Nói rồi chàng biến mất, chối bỏ trách nhiệm gửi tiền ăn. Chàng vẫn tệ như thế. Từ ngày lấy chàng, chưa thấy chàng che chở gì cho mình cả. Chàng cứ để mặc mình trước mọi cơn gió mới. Những cơn gió mà dù mạnh hay nhẹ cũng khiến mình loạng choạng, lơ quơ không biết bấu víu vào đâu, vì cái mái che là chàng chạy mất tiêu rồi.
Thôi chết, thế nhỡ sau này có bão thì sao? Không lẽ mình vẫn chỉ có một mình thôi sao?
Thụt thò mãi ở cửa bếp, chỉ khi mẹ ngước mắt nhìn lên mình mới dám bước vào. Lạ thật, dạo con gọi mẹ bằng bác ấy sao tự nhiên thế. Đến nhà là Lý Thông cười nói tưng bừng, chuyện trò bả lả nghe chừng vui tươi. Rồi còn vào bếp nấu hộ con bạn cái gì cũng ra dáng nữa chứ. Vậy mà về làm dâu được một thời gian rồi, đứng ở cửa bếp cũng sợ, nhìn thấy mẹ chồng cũng sợ. Căng thẳng vô cùng.
- Mẹ!
- Ờ, cô đi lên nhà đi, xuống đây làm gì?
- Mẹ ơi, tháng này vợ chồng con mới cưới, chưa có nhiều. Anh Hậu còn lo tiền làm ăn nữa, nên... (ngập ngừng không nổi, mình cười trừ). Con biết bố mẹ vất vả vì chúng con, nên đáng lẽ chúng con phải đóng góp nhiều hơn... Mẹ ngửng mặt lên nhìn mình chằm chằm làm mình bối rối. Mẹ lắng nghe xem con bé rườm rà này nói những gì. Mình căng thẳng! Có lẽ những lần tập thuyết trình cho buổi hội thảo hoặc đứng lớp giảng cho các khóa đào tạo nhân viên mới ở công ty cũng không đến nỗi như thế này. Chẳng lẽ "tắt đài" ngay lúc này à? Lại tiếp tục lí nhí bài nói dở dang thôi:
- Nhưng thôi, chắc bây giờ còn thiếu bao nhiêu thì bố mẹ cho bọn con. Rồi sau này...
- Thôi được rồi, nộp tiền ăn chứ gì?
- Dạ... ơ... vâng.
Bài diễn văn còn chưa nói hết. Bao nhiêu sự chuẩn bị còn chưa thể hiện, ấy vậy mẹ đã hiểu ý mà cắt ngang sự run rẩy của mình. Sự cắt ngang ấy làm mình im tịt đến ngơ ngác. Chẳng biết phải nói tiếp cái gì cho mẹ nghe.
Thôi chết, quên sạch những gì mình còn chưa nói, mình ngại ngùng đưa mẹ cuộn tiền gập làm bốn đang giấu trong tay. Mẹ ơi, may mà mẹ hiểu ý!
Lần đưa tiền tháng sau…
Mình đã thành ma cũ. Đỡ lo lắng và trơ hơn nhiều. Nộp cho mẹ gấp rưỡi lần trước, có lẽ vì thế mà tự tin lên không? Chẳng có bài diễn văn nào cả, ngắn gọn mà sao tình cảm ơi là tình cảm:
- Mẹ, mẹ...
- Gì thế?
- Tiền về... tiền về... mẹ ơi!
- Ừ, ừ, tiền về... tiền về. May quá, dạo này tao thua hết cả tiền. Thế này là được rồi!
Mình hả hê sau khi chuyển khoản cho mẹ đúng lúc.
Mẹ vẫn vui như mọi khi. Cuộc sống mà, rồi sẽ thích ứng hết thôi.
NGUYỄN THỊ THU HIỀN
|