Tuoi Tre Online Tu Sach Online
ISSN 1859 - 1094 Thứ Bảy, 25/05/2013, 14:49 (GMT+7) Tìm sách
Thể loại

Tủ sách tuổi trẻ
Tiểu Thuyết - Truyện dài
Văn học
Thiếu Nhi
Phóng sự - Kí sự
Nhật kí - Hồi kí
Tạp bút - Tản văn
Tuyển tập truyện ngắn
Tác phẩm dịch
Tủ sách tâm hồn
Trào phúng
Sách kinh tế
Thể loại khác
Âm nhạc
Bí quyết làm đẹp
Chính trị, triết học
Du lịch
Gia đình, nuôi dạy con nhỏ
Khoa học cơ bản
Khoa học kỹ thuật
Khoa học thần bí
Khoa Học xã hội
Kinh tế
Lịch sử, địa lý
Mỹ thuật, kiến trúc
Nghiệp vu báo chí
Nhà ở, vật nuôi
Nông lâm nghiệp
Pháp luật
Sách Danh nhân
Sách giáo khoa
Sách học làm người
Sách học nghề
Sách ngoại ngữ
Sách tham khảo
Sách thiếu nhi
Sách tôn giáo
Tâm lý & giới tính
Thể thao
Tin học
Từ điển
Văn hoá nghệ thuật
Văn học nước ngoài
Văn học trong nước
Y học


Một tháng tiếp theo…

TTO - Mình vẫn đi đi về về những ngày làm công ăn lương đều đặn. Và tất nhiên vẫn diễu qua cái cổng đầu làng và bờ giếng lúc nào cũng đông người.

Mấy ánh mắt càng ngày càng bám sát mình hơn. Có người còn thở dài, chép miệng nói mình là con cá rô. Ghét họ thật, mọi ngày đi ăn bún cá rô thấy bát bún ngoài thịt còn đầy trứng đấy thôi!

Một tháng tiếp theo nữa...

- Sao lại có giống gì mà điếc thế không biết. Ăn bao nhiêu chỉ thấy đắp hết vào người vào mỡ. Tịt cả đít để đẻ.

Tiếng ai đó đang nói ở ngoài ngõ vọng vào bancông Tầng 3 làm mình kéo chăn lên trùm đầu. Mình không muốn tin đó là giọng của mẹ. Mình càng không muốn xuất hiện trước đám đông nữa. Mình chỉ muốn có chàng ở đây để chàng hiểu những lúc không có chàng thì như thế nào.

Mình thấy cô đơn. Dạo này công nhận đã thành ma cũ trong nhà rồi, công nhận bố mẹ không còn khách sáo với mình nữa. Có gì là bố mẹ nói luôn. Mình có kể chàng cũng không tin. Thường là thế, đàn ông họ nghĩ: đúng là chuyện đàn bà! Nhưng họ cứ thử làm đàn bà một lần xem, chả sợ chết khiếp với thù trong giặc ngoài ấy chứ.

- Hiền này, ra đây chị bảo, nhanh nhanh lên!

Chị Mười cấp dưỡng của công ty vẫy vẫy gọi mình ra đầy trìu mến. Hai chị em quý nhau lắm. Lần nào xuống phòng ăn của công ty trước giờ cơm trưa chị cũng cho mình ăn vụng đồ ăn.

- Chị có mớ rau muống nhà tự trồng sạch lắm, chị bó thêm mang cho em này.

- Trời, chị làm gì mang đi cho vất vả. Em không cầm đâu, ngại chết đi được. Chị để mà bán. Chết thật đấy. Cứ tự mình làm khổ mình.

- Chị nghèo, không có gì cho em, bó cho em mớ rau, em đừng chê chị mà.

Tấm lòng của bà chị làm mình không nỡ từ chối nữa. Mình cầm mớ rau, cảm ơn chị mà trong lòng thương chị ấy quá. Lấy chồng từ năm 19 tuổi, một nách nuôi chồng và hai con, giờ lại vác bầu đứa thứ ba nữa, vậy mà tình cảm với đồng nghiệp vô cùng. Chẳng phải người đi làm nào cũng có được tấm lòng như chị. Nhưng mình không biết rằng mớ rau ấy là họa sát thân của mình...

- Mày phải xem lại mày đi. Mày về làm dâu nhà tao bao lâu rồi mà mày không nghĩ cho nhà tao là thế nào? Mâm cơm tối vừa đặt xuống, cả nhà còn chưa kịp ngồi thì bố đã trút cơn sấm sét lên đầu mình. Vậy là tất cả chạy sang phòng bên trú mưa. Còn mình, mâm cơm và bố chồng.

- Nhà tao gia giáo bao nhiêu năm, con cái học hành đàng hoàng. Mày cũng được ăn học tử tế, thế mà mày... Đến cả mớ rau muống mà mày cũng đi xin. Mày làm tao xấu hổ quá. Xấu hổ với làng xóm xung quanh. Ngày mai ra ngoài đường tao còn biết nhìn mặt ai.

Mình quỳ xuống bên mâm cơm, chẳng có ai bênh vực, chàng cũng dạt đi trú cơn sấm rồi. Bố cứ nói, nói nhiều lăm. Bố gằn giọng, đủ nhỏ để mình thấy thặt lại trong lòng. Khi còn con gái, bố mẹ đẻ mắng sao không thấy thắt đến thế. Mẹ đẻ có mắng, có khi còn cãi cố. Giờ chỉ biết lặng im mà nhìn xuống đất. Bố vẫn nói, những lời bố nói tỉ lệ thuận với nước mắt trong lòng mình. Nó nhiều quá, trào ra cả mắt, đơn độc và xót xa.

- Mày về đây, bố quí mày như con Bố thương mày mày con một không biết gì, quen được bố mẹ làm cho hết. Nhưng mày không biết nghĩ gì cả. Mày càng ngày càng quá đáng hết lần này đến lần khác. Mày về đây, tao có khiến mày chào hỏi tao đâu. Nhà tao ba đứa con, đứa nào đi, đứa nào về đều không phải chào. Thế mà mày… mày chào từ đầu xóm đến cuối xóm, khác gì mày bảo tao không biết dạy con.

Nỗi ấm ức như một cục đất nghẹn tắc trong cổ làm mình chỉ biết khóc. Bài nói dài gần hai tiếng của bố đã kết thúc, mọi người trong nhà đã ngồi vào mâm cơm mà chàng chẳng mảy may nói một lời. Cầm bát cơm vừa khóc vừa ăn, mình không nuốt được nhưng cũng không dám bỏ cơm, sợ tội còn to hơn. Không dám bỏ công việc rửa bát trọng đại của mình. Còn bố, bố bỏ về phòng đóng cửa.

Bố bỏ cơm.

11g đêm, mình vẫn khóc. Không hiểu sao lần này vẫn khóc. Không hiểu sao lần này mình

không tự dỗ nổi mình nữa. Khóc từ 6g chiều đến giờ, cứ như là ăn vạ ấy, lấy đâu ra nhiều nước mắt thế. Lúc này mình chỉ cần bờ vai chàng chìa ra, chỉ cần chàng vỗ vỗ vào lưng mình an ủi. Mình sợ chàng bênh mình mà điều tiếng với bố mẹ. Mình chỉ cần lúc này, chỉ có hai vợ chồng, chàng hãy là mái che cho mình nép thôi. Nhưng...

- Thôi, nín đi!

Chàng kéo dài cái giọng đầy khó chịu. Hết, cái mái che chỉ dành cho mình duy nhất một mẩu câu gồm ba từ ngắn gọn. Rồi chàng lôi sữa chua ngồi ăn cho trận bóng đá trên tivi thêm hứng thú. Chàng quên mất chàng có vợ. Chàng quên mất là mình bỏ bố bỏ mẹ để đến nơi này vì yêu chàng. Chàng quên mất là mình vẫn đang ngồi ở góc phòng bịt miệng khóc vì sợ ai đó nghe tiếng, chàng ơi...

- Nhà anh rộng quá, một trăm mét lận, nhưng không có lấy nổi một mặt gạch lát cho em dung thân.

- Khổ thế nhỉ, không sao đâu, em cứ như thế thì sống với ai được.

Cố nén không ào cơn khóc to quá khổ kẻo tầng 1 và tầng 2 nghe tiếng. Mình nói với chàng điều đó chỉ để mong một chút gì nữa vỗ về. Nhưng không.

Bỏ lên trần phơi quần áo, ngồi bệt xuống bịt miệng kẻo vỡ òa, nước mắt vẫn nhiều thế, nóng ran cả mặt, mình nấc lên: Mẹ ơi, cho con về với!

Hôm ấy dài quá, mãi không hết. Mà có lẽ vẫn dài mãi, đến bây giờ vẫn chưa thể nào quên. Không biết có phải do bố mẹ chồng nghĩ mình tịt nên ghét mình hơn không?

Chỉ biết rằng đêm hôm ấy mình vẫn ôm mặt khóc thay cho ngủ. Chàng ăn xong sữa chua, ngồi nhìn mình một lúc rồi ngủ gật. Còn bố lục tục đi nấu mì tôm.

Hôm ấy, mình không biết rằng mình đã có thai.

NGUYỄN THỊ THU HIỀN


 Về đầu trang      
Tin bài liên quan:
*Xem tất cả...
Copyright © 2009 Tuổi Trẻ Font Unicode Bảng giá Quảng cáo Đặt Báo Sơ đồ Web Hướng dẫn Liên hệ Power By Moore Corp.