Một con đường gập ghềnh tới Phố Wall (tiếp theo)
TTO - Điều tôi phải làm là cố gắng đăng ký được vào một trường đại học được xếp hạng. Bất cứ hạng nào. Và cuối cùng tôi vào được Đại học Massachusetts tại Dartmouth.
Đây là một thành phố nhỏ ven biển nằm ở góc tận cùng phía nam của bang, nơi Đại Tây dương vỗ sóng lên những mũi đất của Cuttyhunk, hòn đảo cuối cùng trong nhóm đảo Elizabeth.
Trước khi tôi đăng ký theo học các khóa kinh tế tại Đại học Mass, tôi để cả mùa hè làm việc tại trạm xăng ở Falmouth, và nhanh chóng tạo nên một cuộc cạnh tranh quyết liệt với trạm xăng bên cạnh được phụ trách bởi một trong những cậu bạn thân trong khu của tôi, Larry McCarthy.
Cậu ta là một chàng trai khôn ngoan, dáng người như một tay đua ngựa chuyên nghiệp, nặng 54 kg và cao chừng 1 mét 52. Cậu ta luôn gặp rắc rối ở trường, thứ nhất vì cậu ta quá nhỏ con, thứ hai là người ta thường xuyên thấy cậu ta đọc tờ Wall Street Journal từ năm thứ hai ở trung học.
Nhưng cậu ta là một con quỷ nhỏ nóng tính, và chống trả dữ dội như một con cọp, sẵn sàng tung nắm đấm bất cứ khi nào nhận thấy bị coi thường. Tôi đã có dịp chứng kiến tận mắt cậu ta nóng tính đến mức nào khi cả hai chúng tôi cùng ở thế bị dồn vào chân tường hai mươi năm sau.
Cha cậu ta là Chủ tịch Ngân hàng, và ông gửi con trai mình vào trường Sacred Heart đắt đỏ. Ngay từ đầu, Larry đã được chuẩn bị cho một sự nghiệp tại Phố Wall. Cậu ta được tặng một chiếc xe hơi sau khi tốt nghiệp trung học và đăng ký vào Providence College để học kinh tế và quản lý doanh nghiệp.
Tôi đáng ra phải biết ngay từ hồi đó là cậu ta sẽ tiến xa, vì cậu ta là một đối thủ kinh doanh đáng gờm. Một tuần nọ công việc có vẻ im ắng quá, vậy là tôi giảm giá xăng 1 cent, chắc mẩm rằng các cư dân New England vốn nổi tiếng chi li sẽ hưởng ứng nhiệt tình. Tôi đã đúng, và trong vài ngày, tất cả thật tuyệt. Sau đó công việc lại đi xuống và tôi quay lại với tình cảnh ế ẩm.
Chẳng mất nhiều thời gian để tìm ra nguyên nhân. Bên kia đường Larry đã giảm giá xuống 2 cent và gần như lôi sạch khách hàng về mình. Kết thúc mùa hè năm đó chúng tôi vẫn là bạn, nhưng trong kinh doanh đã có một thứ tự được xác lập. McCarthy đã bứt lên trước.
Là sinh viên năm thứ nhất, tôi sống ở Falmouth cùng cha tôi và đi từ nhà tới trường hàng ngày mất nửa giờ. Điều này có lợi thế là tôi được tự do, tất nhiên trừ khoản xăng, và bất lợi ở chỗ tôi bị theo dõi sát sao bởi một nhà tài chính lành nghề, cho tới tận đêm khuya trong khi tôi cố gắng theo kịp chương trình. Cha tôi đã nỗ lực rất nhiều, có vẻ như ông muốn bù đắp lại quá khứ, và chúng tôi trở nên gần gũi hơn. Tôi nghĩ tôi bắt đầu thích ông hơn, như tôi đã luôn quý mến ông kể từ đó trở đi.
Nhưng khi tôi bắt đầu vào trường đại học với tư cách sinh viên chính thức, tôi đã trở thành một sinh viên thuộc tốp đầu, toàn điểm A, trong khi chuyên ngành của tôi là kinh tế, với kết quả có lẽ là tốt nhất trong lớp của tôi. Cha tôi xem tất cả với cái nhìn chăm chú đầy tập trung của một tay thiện xạ. Không bao giờ nói gì. Chắc ông nghĩ không cần thiết. Nhưng tôi dám cược rằng ông thầm biết tôi có thể thành công ở Notre Dame, nếu tôi có tiền đóng học phí.
Khi chúng tôi nói chuyện, chủ đề luôn là kinh doanh. Thỉnh thoảng về một thú vui khác, golf, cả hai chúng tôi cùng chia sẻ, nhưng cha tôi thường để những cây gậy làm thay phần nói. Mặc dù tôi nhớ có lần ông đã kể với tôi rằng ông đánh thành công một cú xa 18 mét vào lỗ thứ 5 tại câu lạc bộ dành riêng cho giới thượng lưu International Club tại Bolton.
Bãi cỏ của lỗ này có tiếng là lớn nhất của sân, rộng 120 mét có hình một cái bánh táo, vẫn được coi là không thể tiếp cận từ bất cứ phía nào. Cha tôi, tay golf cừ nhất trong số thành viên của câu lạc bộ, kể lại kỳ công đó một cách kiệm lời. Nhưng ông đã mô tả lại đúng như nó đã diễn ra, chính xác và trung thực, ủng hộ cái thiện chống lại cái ác, giống như một cảnh lấy ra từ bộ phim High Noon vậy.
LAWRENCE G.McDONALD & PATRICK ROBINSON
|