Tuoi Tre Online Tu Sach Online
ISSN 1859 - 1094 Thứ Năm, 20/06/2013, 13:22 (GMT+7) Tìm sách
Thể loại

Tủ sách tuổi trẻ
Tiểu Thuyết - Truyện dài
Văn học
Thiếu Nhi
Phóng sự - Kí sự
Nhật kí - Hồi kí
Tạp bút - Tản văn
Tuyển tập truyện ngắn
Tác phẩm dịch
Tủ sách tâm hồn
Trào phúng
Sách kinh tế
Thể loại khác
Âm nhạc
Bí quyết làm đẹp
Chính trị, triết học
Du lịch
Gia đình, nuôi dạy con nhỏ
Khoa học cơ bản
Khoa học kỹ thuật
Khoa học thần bí
Khoa Học xã hội
Kinh tế
Lịch sử, địa lý
Mỹ thuật, kiến trúc
Nghiệp vu báo chí
Nhà ở, vật nuôi
Nông lâm nghiệp
Pháp luật
Sách Danh nhân
Sách giáo khoa
Sách học làm người
Sách học nghề
Sách ngoại ngữ
Sách tham khảo
Sách thiếu nhi
Sách tôn giáo
Tâm lý & giới tính
Thể thao
Tin học
Từ điển
Văn hoá nghệ thuật
Văn học nước ngoài
Văn học trong nước
Y học


Chương ba

Âm phủ - kỳ 6

TTO - Tiến sĩ Burrows cố gắng chỉ về phía kho chứa bằng một cái hất đầu. Cụ Oscar, chưa từng biết ông quản thủ viện bảo tàng lại kín tiếng lâu như vậy, nhìn ông ta giễu cợt, nhưng đột nhiên mắt cụ sáng lên khi cụ tìm ra báu vật của mình. Cụ từ từ lấy nó ra khỏi túi, hai tay bụm lại đỡ cái đó, và đưa nó ra trước mặt Tiến sĩ Burrows.

- Cái này là của cụ bà Tantrumi đưa tôi – ông biết đấy, cụ bà người Ý sống ở cuối đường High ấy. Cái này được tìm thấy dưới hầm rượu nhà bà ta khi nhân viên hãng ga sửa chữa gì đó. Nó bị vùi trong đất. Một nhân viên đá phải nó. Tôi cho là chúng ta nên cho vô bộ sưu tập.

Tiến sĩ Burrows, hai má vẫn phồng, ngao ngán tự nhủ lại thêm một cái máy bấm giờ luộc trứng chưa-cổ-lắm hoặc một cái lon cắm đầu viết hết xài méo mó. Nhưng thái độ cảnh giác của ông biến mất ngay khi cụ Oscar khoát tay kiểu cách như một nhà ảo thuật, đưa lên một trái cầu nhỏ, tỏa ánh sáng dịu nhạt, hơi lớn hơn trái banh chơi gôn một tí, bị nhốt trong một cái lồng bằng kim loại có màu vàng xỉn.

- Đây là một thí dụ điển hình của một... vật phát sáng... thuộc loại...

Cụ Oscar ấp úng.

- Thật tình, đúng ra, tôi cũng không biết nó là cái gì.

Tiến sĩ Burrows cầm hiện vật, và ông mê mẩn đến nỗi quên béng cụ Oscar đang chăm chú quan sát ông nhai một miệng đầy sô-cô-la. Cụ Oscar hỏi:

- Răng cỏ hành hạ ông rồi hả? Trước đây tôi cũng thường nghiến chúng như vậy, khi chúng dở chứng. Khủng khiếp! – Tôi biết chính xác cảm giác của ông ra sao. Tôi chỉ có thể nói là tôi mừng là mình đã thu hết can đảm nhổ quách cả đám ra hết một lần. Ông biết đấy, khi quen với những cái này rồi thì cũng không đến nỗi khó chịu lắm.

Cụ thò tay lên miệng. Tiến sĩ Burrows lật đật nói:

- Ồ, không, răng tôi không sao cả.

Ông vội vàng quay đầu khỏi cảnh tượng phải ngắm nghía hàm răng giả của cụ già. Ông nuốt ực một cái mớ sô-cô-la cuối cùng trong miệng, xoa xoa cổ họng giải thích:

- Chẳng qua trời khô quá. Cần chút nước.

- Ờ... dù sao cũng nên chú ý đến răng cỏ, ông biết đấy. Biết đâu ông mắc phải cái bệnh đái đường ngu xuẩn ấy. Hồi tôi còn trai tráng, ông Roger à...

Đôi mắt cụ Oscar dường như bừng sáng khi hồi tưởng.

- Một số bác sĩ thường kiểm tra bệnh đái đường bằng cách lấy...

Cụ hạ giọng nói xuống chỉ còn là tiếng thì thầm và ánh mắt của cụ cũng hạ xuống nhìn sàn nhà.

- nước..., ắt ông hiểu tôi muốn ám chỉ gì, để kiểm tra xem có quá nhiều đường trong đó không.

- Vâng, vâng, tôi biết.

Tiến sĩ Burrows đáp lại một cách máy móc, bởi vì trái cầu tỏa sáng dịu nhạt đang hấp dẫn ông quá sức, khiến ông chẳng còn chú ý tới tính hiếu kỳ của cụ Oscar nữa.

- Hết sức lạ lùng. Tôi dám nói liều, không kiểm chứng, rằng cái này có thể có niên đại khoảng thế kỷ thứ mười chín, cứ nhìn cách chế tác kim loại công phu... và thủy tinh tôi dám nói là chắc chắn được thổi bằng thủ công, hồi xưa... Nhưng tôi không biết bên trong là cái gì. Có thể chỉ là một thứ hóa chất phát sáng gì đó. Cụ có thử đưa nó ra ngoài ánh sáng lâu lâu hồi sáng này không, cụ Embers?

- Chưa. Chỉ giữ kỹ nó trong túi áo kể từ khi bà Tantrumi đưa nó cho tôi ngày hôm qua. Sau giấc điểm tâm thì phải. Tôi đang ăn uống theo chế độ kiêng cữ – giúp cho bộ lòng già nhuận trường ấy mà...

Tiến sĩ Burrows ngắt lời cụ đột ngột:

- Tôi thắc mắc là nó có phóng xạ không. Tôi có đọc là một số bộ sưu tập khoáng vật và đá thời Victoria ở những viện bảo tàng khác đã được thử phóng xạ. Một số mẫu vật khá dữ dội đã được phát hiện trong một mẻ thử ở Scotland – Tinh thể uranium rất mạnh mà người ta phải cách ly trong một cái hòm bọc chì. Quá nguy hiểm không thể đem ra trưng bày.

- Ôi, tôi hy vọng nó không nguy hiểm.

Cụ Oscar vừa nói vừa hấp tấp lùi lại.

- Qua nay tôi đã đeo nó kè kè bên hông... tưởng tượng nếu mà chất... gì đó tan ra...

- Không, tôi không mong nó hiệu lực dữ vậy – chắc nó chưa gây ra nguy hiểm thực sự nào cho cụ đâu, mới có hăm bốn giờ mà.

Tiến sĩ Burrows chăm chú nhìn vào trái cầu.

- Thật là kỳ lạ, có thể nhìn thấy chất lỏng chuyển động bên trong... có vẻ như nó xoáy... như một trận bão...

Ông bỗng nhiên nín bặt, rồi lắc đầu vẻ không tin nổi:

- Không, ắt hẳn là nhiệt từ lòng bàn tay tôi khiến nó biến chuyển như vậy... cụ hiểu không... phản ứng nhiệt.

- Thế này, tôi vui mừng thấy ông cho là vật đó thú vị. Tôi sẽ thông báo cho bà Tantrumi biết ông muốn giữ nó để nghiên cứu.

Cụ Oscar vừa nói vừa lùi lại thêm một bước nữa.

Tiến sĩ Burrows đáp:

- Chắc chắn. Tôi cần phải làm vài nghiên cứu trước khi trưng bày, chỉ để bảo đảm là nó an toàn. Nhưng mà ngay lúc này tôi cần thay mặt viện bảo tàng viết vài dòng cảm ơn bà Tantrumi.

Ông lục trong túi áo khoác tìm một cây viết, nhưng chẳng tìm được cây nào.

- Cụ Embers, xin chờ một tí trong lúc tôi đi lấy cái để viết.

Ông đi ra khỏi sảnh chính đi vào hành lang, loay hoay vấp phải một khúc gỗ xưa, được mấy người dân địa phương quá tích cực đào lên từ đầm lầy hồi năm ngoái, khăng khăng cho là của một chiếc thuyền độc mộc thời tiền sử.

RODERICK GORDON & BRIAN WILLIAMS


 Về đầu trang      
Tin bài liên quan:
*Xem tất cả...
Copyright © 2009 Tuổi Trẻ Font Unicode Bảng giá Quảng cáo Đặt Báo Sơ đồ Web Hướng dẫn Liên hệ Power By Moore Corp.