Tuoi Tre Online Tu Sach Online
ISSN 1859 - 1094 Chủ Nhật, 26/05/2013, 14:17 (GMT+7) Tìm sách
Thể loại

Tủ sách tuổi trẻ
Tiểu Thuyết - Truyện dài
Văn học
Thiếu Nhi
Phóng sự - Kí sự
Nhật kí - Hồi kí
Tạp bút - Tản văn
Tuyển tập truyện ngắn
Tác phẩm dịch
Tủ sách tâm hồn
Trào phúng
Sách kinh tế
Thể loại khác
Âm nhạc
Bí quyết làm đẹp
Chính trị, triết học
Du lịch
Gia đình, nuôi dạy con nhỏ
Khoa học cơ bản
Khoa học kỹ thuật
Khoa học thần bí
Khoa Học xã hội
Kinh tế
Lịch sử, địa lý
Mỹ thuật, kiến trúc
Nghiệp vu báo chí
Nhà ở, vật nuôi
Nông lâm nghiệp
Pháp luật
Sách Danh nhân
Sách giáo khoa
Sách học làm người
Sách học nghề
Sách ngoại ngữ
Sách tham khảo
Sách thiếu nhi
Sách tôn giáo
Tâm lý & giới tính
Thể thao
Tin học
Từ điển
Văn hoá nghệ thuật
Văn học nước ngoài
Văn học trong nước
Y học


Chương ba

Âm phủ - kỳ 7

TTO - Tiến sĩ Burrows mở cánh cửa có chữ “Quản thủ” vẽ trên lớp kính mờ. Văn phòng của ông tối thui, bởi vì khung cửa sổ duy nhất đã bị một đống thùng chất cao ngất nghểu phía trước án mất. Trong lúc ông mò mẫm tìm nút bật đèn trên bàn giấy, bàn tay cầm trái cầu ngẫu nhiên lơi ra một tí. Ông sững sờ vì điều mình chứng kiến.

Ánh sáng mà trái cầu phát ra rõ ràng đã biến đổi từ ánh sáng dịu nhạt mà ông đã thấy trong sảnh chính thành ánh sáng huỳnh quang xanh biếc rực rỡ. Trong lúc ông quan sát, ông có thể thề là ánh sáng càng lúc càng sáng hơn, và chất lỏng bên trong trái cầu di chuyển càng sống động hơn.

Ông lẩm bẩm nói với mình:

- Tuyệt vời! Vật chất nào khi chung quanh càng tối thì càng phát sáng? Không, chắc là mình nhầm, chứ lẽ nào! Ắt là sự phát sáng này chỉ dễ nhận thấy hơn ở trong này.

Nhưng nó đã phát sáng hơn; ông thậm chí không cần mở đèn trên bàn để tìm ra cây viết, bởi vì trái cầu đang phát ra một ánh sáng xanh biếc huy hoàng, hầu như rạng rỡ tựa ánh sáng ban ngày. Khi ông rời văn phòng, trở lại sảnh chính với bức thư cảm tạ người hiến tặng, ông giơ trái cầu lên cao trước mặt ông. Không sai lệch chút nào, ngay khi ông vừa bước trở ra vùng sáng, trái cầu mờ đi ngay.

Cụ Oscar sắp nói điều gì đó, nhưng Tiến sĩ Burrows hấp tấp đi ngang qua mặt cụ, đi thẳng tới cửa chính của viện bảo tàng, và chạy luôn ra đường. Khi cánh cửa đóng mạnh sau lưng, ông còn nghe cụ Oscar quát:

- Này! Này!

Nhưng Tiến sĩ Burrows quá chú tâm vào trái cầu nên phớt lờ hẳn cụ già. Khi ông giơ trái cầu lên cao trong ánh sáng ban ngày, ông thấy trái cầu hoàn toàn ngừng phát sáng và chất lỏng bên trong trái cầu đậm lại thành một màu xám xịt. Ông càng đứng lâu ngoài ánh sáng, phơi trái cầu ra ánh sáng tự nhiên, chất lỏng bên trong nó càng sậm đen lại, đến khi trở thành gần như đen kịt, như dầu thô vậy.

Vẫn đung đưa trái cầu trước mặt, ông quay trở vào trong viện bảo tàng, vừa ngắm chất lỏng bắt đầu tự xoáy lên thành một cơn bão tí ti và lại sôi động lên một cách kỳ lạ.

Cụ Oscar đang đứng đợi ông với vẻ mặt băn khoăn.

Tiến sĩ Burrows nói:

- Tuyệt trần đời... Tuyệt trần đời!

- Này, ông bạn, tôi tưởng đâu ông sắp bị ngất xỉu chớ. Tôi đã tự hỏi phải chăng ông cần không khí khi hấp tấp chạy ra ngoài như vậy? Ông có cảm thấy muốn xỉu không?

- Không, tôi khỏe, tôi khỏe mạnh thật mà, cụ Embers. Chỉ là tôi muốn kiểm tra chút đỉnh. Bây giờ, xin cụ vui lòng cho biết địa chỉ của bà Tantrumi.

Cụ Oscar nói:

- Thật vui mừng thấy ông mãn nguyện. Thế này nhé, trong khi chúng ta còn quan tâm việc này, tôi sẽ cho ông số điện thoại của ông nha sĩ của tôi, để ông có thể chăm sóc răng cỏ ngay lập tức đây.

Chương bốn

Will đang tựa vào tay lái chiếc xe đạp của nó ở lối vào một bãi đất hoang có cây cỏ và bụi rậm vây bọc chung quanh. Nó liếc nhìn đồng hồ đeo tay một lần nữa và quyết định chỉ chờ Chester thêm năm phút thôi, chứ không lâu hơn nữa. Nó đang lãng phí thời giờ quý báu.

Mảnh đất này là một trong những thửa đất bị bỏ quên ở vùng ngoại ô bất cứ thành phố nào. Mảnh đất này chưa được xây dựng nhà cửa, có lẽ vì nó nằm kế bên bãi rác của thành phố và những núi rác cứ mọc lên rồi xẹp xuống một cách đều đặn đáng ngán.

Dân địa phương gọi chỗ này là khu “Bốn chục Hố” nhờ vô số cái hố khoét lõm bề mặt mảnh đất, có cái sâu gần tới ba thước. Đây chính là vũ đài diễn ra thường xuyên những trận thư hùng giữa hai băng teen đối nghịch nhau, băng Hội và băng Cạch, thành viên của hai băng này là bọn trẻ ở khu dân cư tạp hơn của Highfield.

Đây cũng là địa điểm đua xe đạp khoái nhất của bọn trẻ, cả xe gắn máy chôm, càng ngày càng nhiều. Những chiếc xe chôm đó được chạy vô khu này, rồi bị luộc, bộ khung xe đen như than thành phế thải vất bên mép mấy cái hố xa, cỏ mọc xuyên qua bánh xe, quanh mấy cái vỏ máy xe gỉ sét. Thỉnh thoảng chỗ này cũng là hiện trường giải trí cho những đứa mới lớn dở hơi chơi trò săn chim hay bắt nhái. Hầu như mọi lần, những sinh vật khốn khổ đó bị hành hạ từ từ đến chết và những cái xác nhỏ bé tội nghiệp của chúng bị xiên bằng những cái que trong sự reo hò hân hoan trẻ trung ác độc.

Khi Chester quẹo qua khúc quanh về phía khu Hố, mắt nó chợt bắt gặp một ánh kim loại sáng chói lóe lên. Đó là cái lưỡi xẻng được đánh bóng của Will mà nó đeo chéo trên lưng, tựa như bảo kiếm của võ sĩ Nhật.

Nó mỉm cười, đi nhanh hơn, kẹp chặt cái thuổng làm vườn bình thường của nó vào ngực và nhiệt tình vẫy tay với cái hình dáng đơn độc xa xa, một hình dáng không thể nào nhầm lẫn được nhờ vẻ mặt tái nhợt một cách đáng chú ý, lại đeo kính râm và đội mũ kết.

Thực ra, toàn bộ bề ngoài của Will hơi kỳ: nó đang mặc “bộ đồ đào đất” gồm một cái áo len to quá khổ có hai miếng vá bằng da ở cùi chỏ, một quần nhung sọc cũ lấm lem bụi bặm, không xác định được màu sắc vì một lớp bùn khô bao phủ đều khắp. Vật mà Will giữ sạch bóng là cái xẻng yêu dấu và mũi giầy được bọc kim loại của đôi giầy bảo hộ lao động nó đi.

- Mày mắc cái gì mà trễ vậy?

Will hỏi khi Chester đến gần. Will không thể hiểu sao lại có bất cứ điều gì khiến bạn nó chậm trễ, sao lại có bất cứ cái gì có thể quan trọng hơn chuyện này.

Đây là cột mốc quan trọng cho cuộc đời Will, lần đầu tiên nó để cho một ai đó ở trường – bất kể là ai – được xem một trong những dự án của nó. Nó còn chưa yên tâm là nó đang hành động khôn ngoan; nó vẫn chưa biết rõ Chester lắm.

Chester phùng má cáo lỗi:

- Xin lỗi nghe, bị xì lốp, nên phải bỏ xe đạp ở nhà rồi chạy bộ tới đây – trời nóng xì khói.

RODERICK GORDON & BRIAN WILLIAMS


 Về đầu trang      
Tin bài liên quan:
*Xem tất cả...
Copyright © 2009 Tuổi Trẻ Font Unicode Bảng giá Quảng cáo Đặt Báo Sơ đồ Web Hướng dẫn Liên hệ Power By Moore Corp.