Tuoi Tre Online Tu Sach Online
ISSN 1859 - 1094 Chủ Nhật, 19/05/2013, 04:45 (GMT+7) Tìm sách
Thể loại

Tủ sách tuổi trẻ
Tiểu Thuyết - Truyện dài
Văn học
Thiếu Nhi
Phóng sự - Kí sự
Nhật kí - Hồi kí
Tạp bút - Tản văn
Tuyển tập truyện ngắn
Tác phẩm dịch
Tủ sách tâm hồn
Trào phúng
Sách kinh tế
Thể loại khác
Âm nhạc
Bí quyết làm đẹp
Chính trị, triết học
Du lịch
Gia đình, nuôi dạy con nhỏ
Khoa học cơ bản
Khoa học kỹ thuật
Khoa học thần bí
Khoa Học xã hội
Kinh tế
Lịch sử, địa lý
Mỹ thuật, kiến trúc
Nghiệp vu báo chí
Nhà ở, vật nuôi
Nông lâm nghiệp
Pháp luật
Sách Danh nhân
Sách giáo khoa
Sách học làm người
Sách học nghề
Sách ngoại ngữ
Sách tham khảo
Sách thiếu nhi
Sách tôn giáo
Tâm lý & giới tính
Thể thao
Tin học
Từ điển
Văn hoá nghệ thuật
Văn học nước ngoài
Văn học trong nước
Y học


Chương bốn

Âm phủ - kỳ 8

TTO - Will liếc nhìn mặt trời khó chịu, nhăn mặt. Mặt trời không thân thiện với nó lắm: vì nó mắc chứng thiếu sắc tố nên ngay cả ánh sáng yếu ớt vào ngày râm mây cũng thiêu đốt da nó. Chứng bạch tạng khiến nó có mái tóc trắng như cước chĩa ra dưới vành mũ, và đôi mắt xanh lợt của nó lúc này đang bồn chồn ngó đăm đăm về phía trong khu Hố.

- Thôi được, tụi mình đi thẳng tới đó. Mất toi quá nhiều thì giờ rồi.

Will nói giọng cộc lốc. Nó đạp dấn chiếc xe đạp của nó tới trước, không thèm liếc Chester tới một cái. Chester đành chạy theo nó, nhưng không tài nào theo kịp. Nó giục:

- Mau lên, lối này.

Chester vừa thở hồng hộc vừa gọi với theo nó:

- Ê, tao tưởng tới rồi chứ!

Chester Rawls có bề ngang thân thể gần bằng chiều cao của nó và khỏe như một con bò mộng, nổi danh trong trường là Cục-Vuông hay Chester-Tủ. Nó bằng tuổi với Will, nhưng rõ ràng là nó được nuôi kỹ hơn hoặc được thừa hưởng di truyền thể hình của lực sĩ cử tạ. Một trong những hình nhảm nhí nhưng không đến nỗi bậy bạ lắm vẽ trên vách nhà vệ sinh tiết lộ lý lịch nó: cha là một cái Tủ, còn mẹ là một cái Bàn mặt gồ.

Mặc dù giữa Will và Chester không có vẻ gì có thể phát triển một tình bằng hữu thắm thiết, nhưng điểm chung duy nhất đã khiến hai đứa tụi nó gắn bó nhau chính là đặc điểm đã khiến tụi nó lạc lõng trật chìa ở trong trường: làn da khác thường của hai đứa. Da của Chester bị những vết chàm trầm trọng khiến cho da đóng vẩy và khi bong ra thì da non ngứa ngáy cực kỳ.

Nó được giải thích một cách vô tích sự là bệnh này do căng thẳng thần kinh hay dị ứng gì đó không xác định được tác nhân. Cho dù nguyên nhân là gì đi nữa, nó cũng đã phải chịu đựng sự chọc ghẹo và nhạo báng của lũ bạn, mà dã man nhất là bị gọi “con gì đó có vẩy lẩy ra vàng”, hoặc “đít rắn”. Đến khi hết chịu đựng nổi, nó đánh trả và nhờ ưu thế thể lực, nó dần cho bọn thối mồm những trận ra trò.

Đồng cảnh ngộ, vẻ tái nhợt và trắng ngà của Will khiến nó bị tách ra khỏi bọn trẻ bình thường, và có những lúc nó đã chịu đựng dàn đồng ca độc địa rống gọi nó là “Phấn ti” và “Người tuyết pha sương”. Nó còn khốn khổ hơn cả Chester, vào một buổi chiều mùa đông nó đã phát khùng khi bọn đầu bò phục kích nó trên đường nó đi đào hầm. Thật không may cho bọn chúng, Will đã sử dụng cái xẻng của nó hết sức hiệu quả, và trận chiến đẫm máu mà chỉ một bên có vũ khí đã diễn ra với hậu quả là những cái răng bể và những cái mũi gãy thê lương.

Sau những vụ đó, dễ hiểu là cả Will và Chester bị tẩy chay và xa lánh một thời gian, bị đối xử với ít nhiều nể nang ngán sợ dành cho mấy con chó điên. Tuy nhiên, cả hai đứa vẫn không thể tin cậy lũ trẻ, biết tỏng là nếu mình mà bỏ vũ khí xuống thì chắc chắn trò hành hạ khủng bố sẽ tái diễn lập tức.

Vì vậy, mặc dù có thể lực ngon lành, nhưng Chester vẫn không được cho vào những đội thể thao của trường, mà bị gạt ra rìa, làm kẻ cô độc ở bên lề sân chơi. Ẩn náu trong sự cô lập của mình, hai đứa chẳng nói chuyện với ai khác, và cũng chẳng ai chuyện trò với chúng.

Kể ra cũng phải trải qua nhiều năm trời hai đứa mới bắt đầu nói chuyện với nhau, mặc dù trong suốt thời gian dài đó tụi nó đã thầm ngưỡng mộ nhau qua cách thức mỗi người tự kháng cự lại trò hiếp đáp của lũ trẻ. Hai đứa từ từ nhích lại gần nhau mà không thực sự hay biết điều đó, chỉ ở bên cạnh nhau mỗi lúc một lâu hơn trong thời gian ở trường. Will đã từng cô độc không bạn bè một thời gian quá lâu đến nỗi nó phải thừa nhận là có bạn thì thật là dễ chịu, nhưng Will biết là nếu tình bạn phát triển thì sớm muộn gì cũng đến lúc nó phải chia sẻ với Chester nỗi đam mê vĩ đại của nó – những cuộc khai quật. Và bây giờ là lúc đó.

Will cưỡi xe đạp chạy giữa mấy mô đất mọc đầy cỏ luân phiên những hầm hố và những đống rác mà mấy xe xúc rác bỏ lại, khi đến được mé tuốt bên kia nó dừng xe một cách thiện nghệ. Nó xuống xe, giấu chiếc xe đạp vào một cái hố đào bên dưới một cái vỏ xe hơi bỏ phế, bị gỡ đồ và gỉ sét, nên không dễ bị phát hiện.

Khi Chester chạy kịp tới nơi, Will tuyên bố:

- Tới rồi.

Chester vừa thở hổn hển vừa ngó lom lom quanh chỗ đất dưới chân nó hỏi:

- Tụi mình sẽ đào chỗ này hả?

Will nói:

- Không. Lùi lại một tí.

Chester lùi cách Will hai bước, ngước nhìn nó với vẻ kinh ngạc:

- Tụi mình sắp đào một cái mới hả?

Will không thèm trả lời, thay vào đó nó quỳ xuống và có vẻ dò dẫm gì đó trong đám cỏ mọc dày. Nó đã gặp cái mà nó tìm – một đoạn dây có thắt nút – bèn đứng dậy, cầm đoạn dây kéo mạnh. Chester ngạc nhiên thấy một kẽ hở lộ ra trên mặt đất và một ô ván gỗ được lật lên, đất cát rơi rớt ra cho thấy bên dưới ô ván đó là một cửa hầm tối thui.

Chester hỏi Will:

- Mày che giấu nó chi vậy?

Will đáp với thái độ chủ nhân ông:

- Chẳng lẽ để cho lũ cặn bã quậy tùm lum công trình khai quật của tao à?

Chester bước tới gần, dòm vô lỗ hổng, hỏi:

- Tụi mình đâu cần chui xuống dưới hả?

RODERICK GORDON & BRIAN WILLIAMS


 Về đầu trang      
Tin bài liên quan:
*Xem tất cả...
Copyright © 2009 Tuổi Trẻ Font Unicode Bảng giá Quảng cáo Đặt Báo Sơ đồ Web Hướng dẫn Liên hệ Power By Moore Corp.